Anh: Em đã yêu bao nhiêu người đàn ông?
Em: 1
Anh: Em đã quan hệ với bao nhiêu người?

Em: Nhiều hơn 1 
Anh: Và bao nhiêu lần?

Em: Nhiều hơn 1

Anh: Tất nhiên là phải nhiều hơn 1 rồi.

Em: Cái gì nhiều hơn 1 là số nhiều rồi, anh biết thế đi, hỏi làm gì? Anh muốn quan hệ hả? Ko có hứng với anh!
Anh: Em thật ngang, nói năng như thế không sợ người đời đánh giá sao?

Em: Đánh giá như thế nào, là quyền của họ. Lo nghĩ và sợ bị đánh giá, không phải là nghĩa vụ của em.
————

Anh:Em nói em đã quan hệ với nhiều hơn 1 người, không sợ sau này yêu ai, người ta biết sẽ coi thường và bỏ rơi em sao?

Em: Anh nghĩ rằng nều em nói dối, người ta sẽ vui khi yêu một đứa con gái nói dối không sợ thối mồm sao?
Anh: Nhưng không phải bao giờ nói thật cũng là tốt cả

Em: Và cũng không phải bao giờ thừa nhận sự thật cũng là 1 điều không hay?

Anh: Con gái nên giữ gìn cái quý giá, không nên nói oang oang ra, ngay cả khi nó đã mất

Em: Em không biết cái quý giá của con gái là gì, nhưng cái quý giá của em là lòng tự trọng. Em tôn trọng mọi thứ em làm ngay cả khi người ta khinh bỉ nó.
Anh: Em có biết làm như thế, sẽ giảm đi 90% cơ hội của em để gặp được 1 người đàn ông tốt không?

Em: Em nghĩ người đàn ông tốt nằm ở 10% còn lại
Anh: Anh chịu em, nhưng bất cứ thằng đàn ông nào, dù yêu em đến đâu, nhưng cũng không thể không khó chịu nếu nghĩ em đã từng yêu hết mình 1 người khác trước anh ta.

Em: Thế thì em cũng không ép anh ta phải chịu. Còn nếu anh ta chịu được, em sẽ yêu anh ta hết mình còn gấp nhiều lần người đã đến trước anh ta.
Anh: Có lẽ em đúng, nhưng thực tế sẽ làm khổ đời em.

Em: Nếu sợ khổ, em đã không lao vào cuộc sống, để bị nó xô ngã nhiều lần.

Anh: Uh, thế nên anh rất thích em!

Em: Nhưng anh lại thuộc 90% đàn ông , ko thể chấp nhận em.

Anh: Đúng vậy!

Em: Và anh cũng thuộc 90% đàn ông, em không bao giờ chấp nhận!

Anh: Vì sao?

Em: VÌ ANH HÈN
———-

Anh: Em nghĩ mình danh giá lắm hay sao để nói như thế?

Em: Đấy, anh đang hèn đấy! Bởi vì anh nghĩ em không danh giá, nên anh quá hèn, còn em đã rất danh giá rồi!
Và hơn nữa, hình như anh nghĩ rằng “quan hệ nào cũng là quan hệ tình dục” đúng ko? Anh thật ngu ngốc và quá đỗi giản đơn!

Nhật ký 10 ngày con còn được ở bên mẹ và mọi người

Con không hiểu được tại sao cuối cùng con lại tìm đến blog. Nhưng có lẽ như mẹ nói, đến khi mà con người ta phải ra đi, đều cần đến một sự an ủi cho tâm hồn.

Con và mẹ sẽ cùng viết. 10 ngày cuối cùng của con trên cõi đời này. 10 ngày để con nói cho mẹ, cho mọi người có thể hiểu.

Ngày đầu tiên

4h30’ - Con

Hôm nay là cả một ngày nóng nực. Đang là buổi chiều, con nghe tiếng gió thổi nhè nhẹ qua khung cửa sổ. Và con lại nghe thấy nhói lên trong tim.

19 năm trước, con được ba mẹ sinh ra trên đời, với bao niềm hy vọng cho tương lai. Con tin tưởng rằng trong cả 19 năm con không làm ba mẹ thất vọng.19 năm cố gắng của con để luôn nằm trong những người đứng đầu lớp.

Nhưng 18 năm con và mẹ sống mà không có bố, và mẹ trở thành người quan trọng nhất với cuộc đời con. Nhưng con đã phải làm mẹ thất vọng ở cái tuổi trưởng thành nhất từ khi con sinh ra này. Con đã giấu mẹ về một căn bệnh con đã theo con từ khi con biết nhận thức. Nhưng mẹ đã dạy, con của mẹ thì phải cứng rắn, phải mạnh mẽ, và dù lúc đó chỉ là một thằng nhóc 10 tuổi, con luôn tâm niệm về điều mẹ dạy.

Và khi con biết đâu là tim, thì con biết là từ bé, cái nhói đau bên lồng ngực trái là gì. Lỗi lầm mà con cảm thấy lớn nhất là con đã giấu mẹ. Những lúc trái tim con thắt chặt, con trốn chạy, giấu hết thảy mọi người. Con khóc mà, xấu hổ lắm, con không muốn ai biết ”một đấng nam nhi” mà nhỏ nước mắt.

Nhưng rồi cái gì đến cũng phải đến. Con gục ngã trước mặt mọi người lần đầu tiên trong lớp học giờ Sử. Con đã không kịp chạy ra ngoài như mọi khi. Nó đến quá nhanh. Nhanh đến nỗi con chỉ kịp nhận ra là nó đã đến. Mẹ hình như đã vội vã lắm đúng không, đến ngay nơi con nằm cấp cứu. Rồi con cũng biết là mẹ đã òa lên khóc nức nở ngay tại phòng cấp cứu sau khi nghe bác sĩ nói về con, về bệnh tình của con.

Một tuần. Con cũng được về nhà. Con biết là mẹ cũng đã biết. Quá muộn - đó là thực tế. Nhưng mẹ của con không bỏ cuộc bao giờ. Mẹ cứng rắn, mẹ không bao giờ ngừng đấu tranh, đấy là điều con biết từ khi mẹ là trụ cột trong gia đình chỉ có hai người.

Viện Tim Mạch Hà Nội, Bạch Mai, 108, Việt Pháp… mẹ đưa con đến tất cả những nơi có thể đến. Đã có những lúc hy vọng lóe lên. Con nhìn thấy tia hy vọng rực sáng trong đôi mắt mẹ lúc ấy. Và có thể nó sẽ không bao giờ vụt tắt. Nhưng sự thực phũ phàng không bao giờ có thể trốn chạy được…Và con biết giờ, với con và mẹ, chỉ còn 10 ngày cuối cùng. Con cũng cảm nhận thấy thời điểm con sẽ ra đi. Chúa mách bảo chăng. Một tiếng nói vọng từ sâu trong trái tim gần như đã quá rệu rã, mách cho con rằng con sẽ chia tay tất cả trong 10 ngày chẵn tròn nữa thôi…
Tạm dừng

5h30’ - Mẹ - Con của mẹ!

Hôm nay là ngày đầu tiên trong 10 ngày. Con dũng cảm mở tâm hồn mình để chia sẻ cho mọi người trong một thế giới lớn. Con mong là nó sẽ gửi một cái gì đó cho tất cả, phải không! Mẹ ủng hộ.

Nhìn con, mệt nhọc, gõ từng chữ bên chiếc máy tính xách tay mẹ mượn cơ quan để cho con hoàn thành tâm nguyện, trái tim mẹ cũng như thắt lại. Một entry dài, giờ đây cũng như quá sức với con. Mẹ chỉ ngắm nhìn con trai mẹ bên bàn phím. Con không giấu được mẹ đâu. Trái tim kia đang hành hạ con ngay cả những ngày cuối này phải không.

Mẹ đang nhớ lại về một cậu con trai vừa ngố vừa ngoan của mẹ. Ấy thế mà nó dũng cảm ghê, nó giấu mẹ yêu này căn bệnh này đã 9 năm. Mẹ trách sao được con. Mẹ biết thế mới xứng đáng là con của mẹ chứ.

Mẹ nhớ hồi xưa, mẹ ngồi yên lặng mỗi tối trước khi đi ngủ để lắng nghe con trai của mẹ kể về những chuyến phiêu lưu dài tập của con trong những giấc mơ. Mẹ chưa thấy ai mơ nhiều như con, và nó như là một niềm vui riêng và đặc biệt. Tất cả những gì con trai mẹ trải qua mỗi ngày, từng người, từng sự việc, đều được con trai mẹ ghép nối hoàn hảo trong một bức tranh mới lạ. Mẹ nhớ là mẹ từng bảo con, trí tưởng tượng thế này, mai sau con mẹ sẽ trở thành một thiên tài.

Nhưng giờ, con nằm đây. Từng hơi thở khó nhọc. Mẹ không dám phủ nhận sự khô héo dần sự sống tăng thêm rõ rệt trên khuôn mặt dễ thương của con ngày nào. 30 phút con phải gồng mình để hoàn thành bài nhật ký đầu tiên, là cả một sự đấu tranh ghê gớm. Và không phải chỉ bây giờ. Suốt 2 tháng kể từ ngày nó chuyển hẳn sang giai đoạn cuối cùng này. Con đã chống chọi anh dũng. Mẹ tự hào về con, con trai của mẹ!

Những entry khác tiếp nối và hình như đang dừng lại ở con số 9.
Giờ Minh đang nằm hôn mê trong sự cầu nguyện của mọi người…

Ngày thứ chín

Tiếp tục những dòng “Nhật ký 10 ngày con còn được ở bên mẹ và mọi người” của bạn Minh, bạn trai 19 tuổi, người chia sẻ các tâm tư sâu kín nhất của mình trong những ngày còn lại của cuộc đời.

Con tỉnh dậy từ lúc 5h. Lại một cơn đau kéo con ra khỏi giấc mơ, tỉnh lại về với thực tại.

Stairway To Heaven

Để con kể mẹ nghe, tối qua con đã mơ: Con được mặc áo xanh tình nguyện, được lên trên vùng Hà Giang giống như anh Long. Con thấy mình khỏe mạnh, được thử vác những chiếc gùi sắn chạy thi cùng các bạn trên lưng đồi xanh. Con cười vui lắm, nhưng không bật ra thành tiếng được. Ngay cả lúc con thấy mình là một anh sinh viên dạy một lũ trẻ ngô nghê. Nhưng có lẽ con không thực hiện được ước mơ này nữa rồi, mẹ nhỉ. ”Có lẽ với con, mãi chỉ là những chuyến phiêu lưu trong mơ”.

Con đã đọc được những lời an ủi đầu tiên mẹ à. Xúc động quá. Con cũng đã biết rằng tình thương là không có giới hạn về khoảng cách. Mới chỉ có bốn người bạn nhưng con biết đó là những người bạn chân thành.

Thành từng nói rằng trong thế giới ảo này, mọi sự tin tưởng dường như khó khăn. Mọi câu chuyện đều là hư cấu. Và chăng nữa, sự lãnh cảm của một thế hệ mới. Nhưng con đã phản đối. Con biết xúc cảm đi từ trái tim. Con không biết đến khi con ra đi, bao nhiêu người có thể đọc được những dòng suy nghĩ của con. Nhưng con vẫn hãnh diện. Hãnh diện vì sự chia sẻ và được chia sẻ.

Mẹ đang tiếp mấy bác sĩ phải không? Tối qua, cũng như bao tối khác, chắc mẹ lại gần như mất ngủ, phải không? Mẹ tuyệt quá, mẹ của con. Những dòng cuối này, con phải nhờ Thành đánh hộ rồi. Cơn đau lại đến. Nhưng con vẫn phải kết thúc những dòng đầu tiên của ngày thứ 9 này. Một ngày vui vẻ, mẹ nha!

*****

Nửa đêm (Mẹ)

Cơn đau ác nghiệt lại đến với đứa con trai của mẹ. Ôm con vào lòng, mẹ không biết phải làm sao! Mẹ đã ước bao lần để thân già này ra đi thay con. Nhưng ông trời oan nghiệt cứ bắt người ra đi phải là con.

Con biết không! Hôm nay trời đẹp lắm! Trăng, không tròn trịa nhưng cũng sáng. Một dải mây vắt ngang. Sao nữa con à. Mẹ biết con trai mẹ rất thích ngắm sao. Thì chính con đã dạy mẹ đâu là sao Bắc Đẩu - chòm sao dẫn đường. Rồi cả chòm sao gì hình cái gáo, chòm Thập Tự, nhiều lắm. Nhờ lại lúc con hào hứng kể, niềm vui sướng hân hoan. Con có ước mơ được bay lên bầu trời xanh một lần, được giang cành bay như một chú chim. Nhưng giờ dù muốn, con trai mẹ cũng không thực hiện được nữa rồi.

Minh à, tối nay dì và bác lại đến thăm con. Tất cả chỉ lặng im ngắm nhìn con thiếp đi trên giường. Con đang chìm vào cơn mê. Bác nói rằng tất cả sẽ để chín ngày này sẽ là những ngày hạnh phúc nhất cuộc đời con. Mẹ biết là con sẽ cảm nhận khó lắm, vì giác quan đều như mờ dần đi rồi! Nhưng mẹ biết con của mẹ sẽ cảm nhận bằng trái tim.

Hãy ngon giấc con nhé. Hãy vẫn giữ những giấc mơ đẹp. Đã có một người bạn đọc những tâm sự của con. Yên tâm con à, mọi người sẽ kịp hiểu!

*****

Viết cho chú nhóc - một bệnh nhân ”gan lì” của bác

Gửi mọi người!

Là một bác sĩ tim mạch, bù đầu với công việc, nhưng bác sẵn sàng chia sẻ với một chú nhóc rất đặc biệt trên blog, thế giới mạng này. Bác thì không nói giỏi, nhưng ít nhất cũng từng thử làm văn. Tuy nhiên nó chẳng ăn nhập gì ở đây. Đơn giản, ngay trên blog của cháu và mẹ, bác chỉ muốn chia sẻ đôi dòng suy nghĩ.

Cháu biết không! Đã 35 năm trời là bác sĩ chuyên khoa tim mạch, đây là lần đầu tiên bác gặp một bệnh nhân đặc biệt như cháu. Thứ nhất, vì tuổi đời cháu còn quá nhỏ. Tất cả còn đang ở độ xuân phơi phới, một tương lai sẵn sàng đang chờ đón cháu. Thế nhưng tất cả đã đóng khép lại. Bác bất ngờ khi xem bệnh án, căn bệnh mà có lẽ hiếm khi dành cho lứa tuổi của cháu và lại ở giai đoạn không thể làm gì được nữa.

Nhưng cái mà mọi người ấn tượng, đó là một chú nhóc dũng cảm, cháu biết không! Ai vào đến khoa Tim mạch, thì cầm chắc ở miệng câu Tử làm đầu. Ai cũng có những suy nghĩ tiêu cực. Nhưng hình như kể từ ngày bác gặp cháu, chưa một lần cháu thốt ra một câu mang tính chán nản. Lại còn pha trò cười nữa chứ. Lạc quan lắm đấy chú nhóc à!

Và cái cuối cùng, cháu là một con người cương nghị. Cháu đã tự quyết định lấy con đường mình đi. Bác thấy cảm phục cả niềm tin mãnh liệt của cháu. Cháu nói rằng cháu tin còn tiếp một thế giới nữa. Và khi cháu được tái sinh, một cuộc sống mới sẽ trao cho cháu đúng như những gì mà cháu đã làm kiếp trước. Cháu tin là ở đâu thì cũng có thể cầu nguyện và bảo vệ người mẹ của mình.

Hãy cứ tin, và mỉm cười, cho đến tận ngày ra đi, cháu nhé!

*****

Một giấc mơ hạnh phúc

Mẹ của con! Vui sướng lắm mẹ biết không, khi con nhận được bao lời hỏi thăm, an ủi, động viên. Nhưng hạnh phúc hơn vì chiều nay, trong cơn mơ chập chờn, con đã gặp một người.

Bố đấy! Người bố mà trước đây con chỉ biết mặt qua ảnh, người bố mà con không kịp cảm nhận hơi ấm của vòng tay xiết chặt. Nhưng trong mơ, con đã gặp bố. Đúng là bố, mẹ à, con nhận ra bằng tình cảm của một người con. Bố giống như trong bức ảnh đen trắng mà mẹ còn giữ trong ngày chụp con đầy tháng tuổi.

Đầu tiên là con thấy mình trên một cánh đồng, xanh ngát và lộng gió. Một dòng sông chảy ngang. Nhưng rồi con nhận ra hình ảnh lạ mà quen lắm. Bố đấy! Trong bộ quần áo xanh của công nhân, bố vẫy gọi. Mẹ biết không, con không tin vào mắt mình. Bố trong hình dung của con không khác. Nhưng con không rắn rỏi được như bố đâu. Mà mẹ nói con giống bố, con thấy chả đúng gì cả. Bố cao, chững chạc, mũi cao, con chỉ thấy giống bố ở đôi mắt thôi.

Thế giới trong mơ của con đẹp nhưng im lặng. Nhưng con cảm giác tiếng bố gọi con. Bố muốn con bước sang bờ bên kia, để được kẹp chặt mình trong vòng tay của bố. Nhưng tự nhiên con sợ. Con cảm giác như sẽ vào hẳn một thế giới khác. Không! Hiện tại con đang có những người bạn mới. Hãy chờ con, bố nhé! Con phải đấu tranh tiếp, cho đến ngày cuối cùng. Con biết sức khỏe mình đã đến mức nào. Nhưng con phải cố gắng, vì hy vọng của bao người, phải không, ba mẹ yêu quý của con.

(Trích nhật ký 10 ngày con còn được ở bên mẹ và mọi người của Minh)

Ngày thứ tám

Minh ơi! Mẹ không biết phải làm gì cho con lúc này đây! Con nói rằng mẹ hãy chia sẻ mọi này cho mọi người. Nhưng mẹ run quá, con mẹ sáng nay làm sao đấy.

5h30 sáng, mẹ định đánh thức con dậy. Chẳng phải tối qua, con dặn mẹ và Thành sẽ đánh thức con dậy, đưa con lên tầng thượng để cảm thấy, để hứng lấy những vầng dương đầu tiên của Mặt trời. Mẹ lay nhưng con không dậy. Rồi bất ngờ, mẹ thấy được đôi bàn tay con nắm lấy tay mẹ. Một cái xiết đã yếu hơn nhiều ngày xưa rồi đấy. Con vẫn nhoẻn miệng cười, và ”Chào buổi sáng”. Chắc tối qua con lại có giấc mơ đẹp phải không.

Minh à, con đang hạnh phúc thật sự, cả mẹ nữa, khi nhận được những lời chia sẻ chân tình nhất từ mọi nơi, không chỉ trên nước Việt Nam mình, mà là cả nhịp đập của cả những người Việt Nam xa xứ. ”Con của mẹ thành tấm gương rồi đấy” - mẹ nói câu đấy với con, và con gạt phắt đi: ”Con chỉ muốn mọi người hiểu và trân trọng hơn những phút giây cuộc sống. Nỗi đau này không phải chi có mình con, bao nhiêu người khác cũng phải gánh chịu, nhưng con đã hạnh phúc hơn vì còn rất nhiều những người bạn chia sẻ”.

Mẹ nhìn con! Con trưởng thành nhiều quá, Minh à!

Đột ngột, mẹ thấy con trai mẹ sụp xuống. Hơi thở đứt đoạn. Mạch con đã không nghe thấy được nữa rồi. Mẹ không tin là giây phút ấy đã đến.

Giờ, con nằm đó bên máy thở, vẫn mê đi. Hiện hữu trên khuôn mặt con phải chăng là sự chịu đựng nỗi đau kia đến nghẹt thở. Mẹ không trách con đã giấu mẹ, mẹ biết là con có cách lựa chọn của riêng mình. Minh ơi, phải tỉnh lại nhanh con nhé. Bây giờ mới chỉ là ngày thứ 8 đếm ngược mà, con trai. Con có những lời chia sẻ vẫn gửi đến mỗi phút.

Mà Minh ơi, con biết không, Ngọc đã về nước, đã đang cầm tay con đấy. Cô em gái kết nghĩa của con muốn ở bên con những giây phút cuối này. Mẹ biết con quý Ngọc như một cô em gái ruột, hai đứa đã chia sẻ cho nhau nhiều phải không! Thế mà nỗi đau này con chưa kịp tâm sự một lời nào với em con đâu nhé. Hãy tỉnh lại, để nói với em con một câu, con nhé!

*****

Thông điệp tới mọi người

Gửi tới tất cả mọi người bạn của Minh!

Đầu tiên là sự thông báo về tình hình của Minh. Có lẽ Chúa sẽ không bao giờ nói rằng ngày hôm nay con phải ra đi, hay ngày mai, hay còn lâu nữa. Nhưng dường như Chúa có thể phải ”nhẫn tâm” chỉ cho mọi người về ngày đấy của Minh.

Không một tín hiệu hồi âm từ Minh. Cậu vẫn nằm, yên lặng và nhẹ nhàng trên chiếc giường của mình. Trên khuôn mặt Minh, mình thấy không còn vẻ mệt mỏi của sự chịu đựng nữa. Có thể lại một giấc mơ đẹp nữa chăng, hay là giấc mơ cuối cùng. Thực sự, mình cũng bối rối, vì cả hy vọng mà mọi người đang hướng tới, nhưng cả sự thật đang hiện ra trước mắt mình. Nhịp tim của Minh đã xuống thấp quá. Mong manh. Nhưng không, ý chí của gần 3 ngày, được kết bạn mới với hàng trăm người bạn. Dù cho có giới hạn 300, nhưng mình nghĩ, có hàng trăm, hàng nghìn người muốn làm bạn với cậu, Minh à. Hãnh diện vì là một người bạn của cậu, được ở bên cậu lúc này.

Và ngày hôm nay, hôm qua, Minh và mẹ đều nhận được những lời yêu cầu có thể đến thăm Minh và mẹ những giờ phút cuối này. Nhưng có thể phải nói lời xin lỗi với tất cả. Hôm qua, mình nhận được một câu hỏi: ”Rằng tất cả liệu có phải một trò đùa.” Không ai có thể bó buộc suy nghĩ của mọi người. Tất cả đều có quyền nói cái mình suy nghĩ. Nhưng tôi vẫn muốn nói tới người bạn đó, hay tất cả, các bạn hãy tin là ngày hôm nay những câu chuyện cổ tích không phải không có quyền xuất hiện.

Minh đang ở tại mái nhà yêu dấu của mình, nơi nuôi cậu 19 năm qua. Một ý nguyện mà Minh muốn, đó đơn giản là, chỉ cần ra đi bên cạnh những người thân yêu nhất. Không phải Minh từ chối những lời đề nghị. Nhưng cậu đã nói: ”Mình cũng chỉ là hạt cát bé nhỏ. Những suy nghĩ của mình có thể chỉ là một phần nhỏ. Mình may mắn vì đã có sự kết nối với cộng đồng, hơn những con người khác đang âm thầm chịu đựng. Thông qua blog, mình không chỉ muốn là nơi nhận được sự chia sẻ. Cậu có một điều muốn nhắn nhủ tới hàng ngàn các blogger hay những con người đọc được những dòng này. Rằng hãy sống như thể ngày hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời bạn. Hãy sống với hết tình yêu thương, hãy trao cho tình yêu cho những người bạn muốn. Đừng che giấu tình cảm thực sự, và nói lời yêu thương tới những người gần gũi với mình nhất, là ba là mẹ, anh chị em trong nhà. Bởi có thể một ngày, ai đó trong số những người thân của bạn đột ngột ra đi, mà bạn chưa một lần bạn nói rằng bạn yêu quý người đó chừng nào”.

Có thể Minh sẽ không đi hết 8 ngày còn lại, hoặc kì diệu sẽ xảy ra. Minh sẽ luôn hiểu rằng mình đã là một người hạnh phúc tuyệt vời rồi. Hãy để Minh ra đi theo cách cậu ấy chọn, nhẹ nhàng, bình thản, không ồn ào, như một linh hồn bé nhỏ rời xa cuộc sống!

*****

Dành cho em của anh!

Ngố ơi! Hôm nay Ngố đã về với anh!

Ước gì anh biết hôm nay sẽ được gặp Ngố. Chắc anh sẽ không ngủ cả ngày thế này đâu, dù cho trái tim kia chậm nhịp, nhưng nó sẽ lại được hối thúc khi gặp con tim Ngố.

Giờ anh bắt Ngố sang nhà Thành, vì anh không muốn Ngố đọc trộm trước những dòng này, vì anh viết dành cho Ngố! Tối nay sao anh vui quá, cái cảm giác tự vụt đến, đẩy anh ra khỏi cơn mê dài.

Ngố có cái nhớ lần đầu anh gặp Ngố không? Chắc là có rồi. Hôm đấy, anh đang tịnh tâm trong thư viện thì bị đánh thức bởi tiếng Ngố: ” Anh gì ơi, anh không đọc cuốn đó bây giờ thì cho em mượn trước được không?”. Lúc đó, anh thấy kì lắm, mà lại buột miệng ra một câu: ”Không”. Ngố vùng vằng quay đi, để anh ngồi lại, ngẩn ngơ.

Lần thứ hai gặp mặt, vẫn cái bộ dạng ấy, Ngố đang nghiền ngẫm cuốn: ”Bàn tay nặn bột”. Ái chà chà, một cô nhóc đam mê khoa học ư, lạ nhỉ? - Anh đã nghĩ thế. Rồi khéo anh sẽ quên bẵng đi nếu không phải một ngày, anh biết rằng ‘Ngố ngưỡng mộ anh’! Oai quá cơ! Anh học cũng chả phải siêu phàm, ngó trên ngó dưới chả thấy hơn mà cũng chẳng kém mấy ai. Anh đã không tin lời nhóc bạn khi nó tiết lộ cho anh bí mật ấy. Rồi chả nhớ rõ thế nào, anh và Ngố liên lạc với nhau, qua chat, mail. Lúc đầu chỉ là những bài tranh luận về các vấn đề khoa học, những người nổi tiếng. Rồi lan sang những sở thích khác. Dần dần anh thấy hợp Ngố. Hơn cả, vì anh tìm thấy một người có tiếng nói chung với mình.

Mùa đông đến. Mùa mà cả anh và Ngố đều rất thích. Những cơn mưa nhỏ, lạnh, nhưng vẫn vui. Và bất ngờ nhất, anh được tặng một cái khăn len. Chính tay Ngố đan. Bất ngờ lắm đó Ngố. Anh tưởng chỉ có một cô Ngố vùi đầu vào học, học và lại học, nhưng giờ, anh biết rằng Ngố còn có tài năng đan khăn. Hãnh diện, anh quàng nó suốt mùa đông, rồi cả khi đã có chút nắng, anh vẫn mang theo nó như một của báu. Thì đúng thế còn gì! Ngoài má và ông bạn thân, giờ anh biết thêm một người quan tâm đến mình. Rồi cái phải đến cũng đến! Anh nhận từ Ngố lời đề nghị kết nghĩa làm anh em vào đúng đêm giáng sinh. Kể từ đấy, anh có thêm một người quan trọng.

Ngố biết không, anh thực sự coi Ngố là phần quan trọng trong cuộc đời, bên cạnh mẹ. Đã có những lúc, Thành còn trách anh, rằng mày quan tâm đến em gái quên cả chiến hữu. Ừ thì đúng thật.

Trái tim của anh lấp đầy sự quan tâm từ Ngố. Điều mà trước đây anh chỉ nhận được từ mẹ. Đi đâu cũng muốn có Ngố đi cùng, nếu không thì mua quà cho Ngố. Ngố có nhớ những lần anh và Ngố đi chơi không? Bao nhiêu nơi thú vị.

Để anh nhớ nhé, đầu tiên là lần đi Bát Tràng. Vừa mệt vừa vui. Ngố nhớ không, vào đến chợ, xem lòng vòng, gì Ngố cũng chê đắt. Và rồi cả hai quyết định thám hiểm sâu vào trong làng gốm. Quả là không phí công! Biết được bao nhiêu cái mới. Biết cái lọ, cái cốc, hay tượng đất, được làm như thế nào. Nhớ nhất là lúc anh và Ngố ngồi thử bên chiếc bàn gốm xoay. Chết cười. Cái cốc mà chả ra hình cốc, người ta đã chỉ đi chỉ lại mà cả hai cứ.. sáng tạo những sản phẩm có một không hai của làng gốm. Cứ xiên bên nọ, xẹo bên kia… Mệt mà vui.

Lần nữa, cái lần đáng giá và… thay đổi nhiều thứ, Ngố à. Sinh nhật Ngố, anh quyết định dẫn Ngố ra Công viên Thống Nhất, bên bờ hồ Bảy Mẫu. Và là lần đầu tiên, anh dũng cảm đề nghị được cầm tay Ngố, bước dọc con đường ngợp bóng cây xanh. Ngố đồng ý. Lần đầu tiên anh hiểu thế nào là cầm tay con gái đó, Ngố à. Tay Ngố mềm, mát, còn Ngố khen tay anh ấm. Hì hì. Lúc ấy anh mong cho thời gian trôi thật chậm, để phút giây ấy kéo dài mãi.

Rồi lần thứ hai, khi đó, Ngố buồn. Gia đình Ngố thật chán, Ngố bảo, Ngố ghét gia đình. Ngố òa khóc. Và anh đã ôm Ngố vào lòng. Cái ôm thật chặt. Cái ôm để bảo bọc Ngố trong vòng tay anh. Mãi mãi. Anh hiểu anh đã ”yêu” Ngố lúc nào không hay! Nhưng là một tình yêu đặc biệt. Tình yêu của anh trai và em gái. Nghe có vẻ lạ lùng, dĩ nhiên, bởi anh và Ngố đều là người đặc biệt mà.

Nhưng anh đã không kịp nói ra điều cần nói lúc ấy. Ngố phải ra nước ngoài học, không báo trước, đột ngột. Anh đã hụt hẫng biết bao. Vẫn trao đổi, vẫn mail, nhưng anh không còn cảm giác ấm áp khi Ngố ở bên. Ngố đã thành một phần quan trọng trong cuộc đời anh, bên cạnh mẹ.

Anh xin lỗi Ngố vì đã không cho Ngố biết về cái anh đang chịu đựng. Đừng giận anh, Ngố nhé. Anh không muốn Ngố buồn, phải lo lắng, Ngố lại nặng thêm cái bệnh đau đầu cố hữu, chỉ vì Ngố hay lo quá.

Ngố đã đọc hết cuốn: ”Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi chưa?” Nhiều điều hữu ích phả không. Còn anh học được một điều quan trọng: “Hãy nói lời yêu thương đến người mình yêu ngay khi có thể, như thể bạn phải ra đi vào ngày mai”.

Ngố à! Anh biết là không phép màu nào sẽ giúp anh vượt qua được. Nhưng anh sẽ đi hết 10 ngày. Và anh muốn một điều:

Anh yêu Ngố nhiều lắm. Ngố phải cố gắng sống và học tập, để giàu như Bill Gates, giỏi như Marie Curie, những thần tượng của Ngố. Anh sẽ mãi ở bên Ngố. Không được dễ mít ướt đâu, can đảm lên!

*****

Minh mệt quá! Nhưng cuối cùng Minh cũng tự tay hoàn thành Entry dành tặng riêng cho em gái - người đặc biệt của Minh!

Ngày thứ bảy

Chưa bao giờ Minh thấy mình khổ và vui như hôm nay. Hôm nay Minh đã được đến một nơi tuyệt vời lắm!

Tối qua, viết xong được hai entry, Minh mệt quá, nhưng không thấy cơn đau nào kéo đến. Minh đã nói được điều cần nói mà. Ngủ, một giấc sâu. Không mơ. Sáng, Minh là người tỉnh dậy đầu tiên, trước tất cả mọi người.

Minh cảm thấy ngày hôm nay đã cho Minh một sức mạnh mới. Minh có thể tự đứng dậy trên đôi chân mình. Và Minh muốn đi đến một nơi.

Có một truyền thuyết nhỏ về ngọn núi ấy, lãng mạn lắm. Nhưng Minh không tiết lộ đâu, hì hì, Minh muốn giữ bí mật đó cho riêng mình. Mọi người mà đến, biết đâu lại xóa mất những ”dấu tích” đặc biệt mà Minh để lại.

Thuê được một chiếc ô tô con, Minh vẫn phải lên xe trên chiếc xe lăn. Bực ghê! Minh nói là tự đứng được, mọi người cứ bắt phải ngồi trên xe mới an toàn. Chặng đường dài, đi trong nắng sớm. Đường vẫn còn vắng hoe. Ra được ngoại ô, nhìn thấy nhiều thứ mà đã lâu Minh không thấy. Cánh đồng xanh. Đàn bò nhà ai thả sớm, đi dọc bên đường, thong dong như không có gì có thể đe dọa chúng ấy.

Minh đã đến nơi. Bên Minh là mẹ yêu dấu, Ngốc và Thành. Hít một hơi, Minh tự đứng dậy. Bước lên. Gọi là núi nhưng nó không cao, không nhiều cây. Đây là nơi ”đón nắng, đón gió” của Minh và Ngố đấy.

Minh thắc mắc, sao nó không đến nhỉ, cơn đau ấy. Chắc sợ rồi. Lúc này Minh vui quá. Không dám bước nhanh, chậm rãi, Minh cũng lên được tới đỉnh. Một tảng đó to, phẳng lì, là chỗ ngồi thiên nhiên yêu thích của Minh và Ngố. Nhớ lại lúc nằm ngửa lên, ngắm bầu trời xanh.

Giờ Minh đứng đây, có thể là lần cuối cùng. Minh và Ngố đứng hẳn lên tảng đá. Và làm một điều yêu thích. Hét thật to điều mình muốn nói. Gọi là hét chứ giọng hai đứa nhỏ xíu. Minh hét lên: ”Cuộc sống này tươi đẹp lắm. Hãy mãi là thế nhé. Cám ơn tất cả”.

Rồi đột ngột, Ngố ôm Minh. Ôi, giây phút hạnh phúc lắm. Ngố lặng im. Minh cũng thế. Cả hai đều hiểu mình cần nói gì. Gió thổi! Sáng nay không nắng lắm. Nhưng Minh đã đón được bình minh. Mọi thứ trước mắt giờ thật đẹp. Cuộc sống quý giá. Nhưng biết đâu, ở thế giới Minh sắp tới, cũng đẹp thế này. Phải thử chứ, mọi người nhỉ!

Chào một ngày mới, mọi người nhé. Cám ơn tới tất cả sự quan tâm của các bạn, những dòng testimonial, messsage, comment. Minh đã là một người giàu có lắm rồi.

Cảm ơn mọi sự quan tâm của cộng đồng Việt Nam yêu dấu của mình. Hãy thử một lần lắng nghe và tin tưởng một người bạn này. Mặc dù mình biết thế giới ảo này có nhiều điều khó tin. Nhưng đến giờ, Minh đã hiểu một điều, như một blogger khác đã nói: “Mạng là ảo, nhưng tình cảm là thật”.

*****

Ngôi nhà của những kỉ niệm hạnh phúc

Mọi người yêu quý của Minh! Đã sắp sang ngày thứ 7 đếm ngược. Minh sẽ tiếp tục đi. Mà, Minh có một yêu cầu nhỏ. Minh muốn Entry này chỉ dành riêng cho những câu chuyện hạnh phúc nhất của mỗi người đã trải qua. Minh muốn đọc, muốn hiểu, và chia sẻ. Có những hạnh phúc mà có thể Minh sẽ không học hết được vì không thể sống nhiều hơn nữa.

Minh muốn blog, dù cho sau ngày Minh ra đi, vẫn là nơi ngập tràn tình yêu. Mọi người đến để chia cho nhau tình yêu. Thật hạnh phúc khi được nghe niềm hạnh phúc của người khác!

Giúp Minh nhé, các bạn!

Ngày thứ sáu, năm, bốn…

Minh không đi tiếp được nữa.

10 giờ sáng.

Mọi người vẫn bên giường và cầu nguyện. Cây hoa Hướng dương vẫn đang quay mặt về phía nắng. Tớ biết cậu đã thích lắm khi ngắm nhìn nó.

Đã gần 20 tiếng đồng hồ cậu hôn mê rồi, Minh ơi! Cái sự thật mà một thằng con trai tớ đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng rồi mà sao vẫn run quá. Lo lắng. Đã có bao nhiều người gửi đến cậu lời chào buổi sáng rồi đấy, Minh à!

10 giờ 27 phút.

Ngọc bất ngờ thấy mí mắt Minh động đậy. Sự sống cuối cùng đã tìm lại, hết ngủ nướng rồi, phải không Minh?

Cậu mỉm cười nhìn mọi người: ”Mọi người chờ con hả”. Mẹ đã òa khóc, Minh biết không? Mẹ đã không dám nói ra suy nghĩ đang đè trĩu lòng mẹ đấy. Giờ cậu tỉnh thì mẹ cất nó sang một bên rồi.
- Anh của em dậy rồi - Ngọc nói trong niềm sung sướng.
- Ăn chút gì con nhé - mẹ rưng rưng hỏi.
Mí mắt cậu lại sụp đóng. Đầu gục sang một bên. Bác Phú chạy ra đo mạch. Rồi bác lắc đầu ”Vẫn không đo được mạch”.

- Con mệt quá. Minh bỗng thốt lên, yếu ớt nhưng đủ cho mọi người bật khóc. Mẹ đã chuẩn bị tinh thần. Ngọc - tớ cũng không hiểu nữa, vẫn là sự hy vọng hiện hữu, nhưng nét buồn vẫn vương vất đâu đó.
- Mẹ biết, mẹ biết. Con cứ nghỉ đi.
- Con không muốn nữa. Đến lúc rồi mẹ à, Minh nói trong hơi thở yếu. Một cơn đau bất chợt lại kéo cậu xuống. Tớ biết mà, mặt xanh tái đi. Tớ không muốn nghĩ.

- Hôm nay trời mát đấy, đồng chí Minh à. Đồng chí biết đến cái gì mà đến. Dậy đi! - tớ nói mấy câu cứng.
- Ừ, hướng dương vẫn đón mặt trời mà. Nhưng hết rồi, đồng chí Thành à - Minh thở yếu hơn.
- Con đừng nói gở. Tối qua mơ gì kể mọi người nghe nào - Mẹ ra giọng trấn an.
- Anh kể đi, đừng nói linh tinh nữa - Ngọc nói mà khóe mắt đã rưng rưng.
- Tối qua con không mơ. Con chỉ thấy tất cả kí ức như ùa về - rồi Minh lại nhắm nghiền lại, gục đầu vào lòng mẹ.
- Con biết con đã đến lúc từ biệt mọi người. Trái tim con đành phải dừng làm việc sớm hơn con tưởng.10 ngày con hứa với mọi người, có lẽ con không thực hiện được rồi.

Nói đến đây, Ngọc lao tới, ôm chặt lấy Minh: ”Anh đừng nói nữa. Không phải thế, anh đã hứa mà…”. Ngọc chỉ biết khóc. Tiếng khóc của người em gái yêu cậu thật lòng, hơn tất thảy mọi thứ bây giờ. Và tiếng của mẹ. Tiếng khóc của người mẹ sắp mất đi người con trai duy nhất.
- Ngọc, để anh nói. Anh xin lỗi vì đã không đi với em đến tận cuối con đường, không thể thực hiện giấc mơ cùng đi du lịch vòng quanh thế giới này. Anh tin, anh tin Ngốc sẽ tìm được một người anh trai tốt hơn anh mà.
- Không, em không muốn thế, em chỉ muốn có mình anh là anh trai mà thôi. Mãi mãi, không ai có thể thay thế anh được đâu. Anh phải ở lại với em cơ. Em muốn nói là em cũng yêu anh, yêu anh nhiều lắm, anh ơi!…” Ngọc dàn dụa.
- Ngốc à, em sẽ tìm được mà. Sẽ có một vòng tay khác bảo vệ em. Chỉ cần nhớ là em đã có một anh trai là được. Còn giờ để anh nói với Thành” - Minh như dùng hết sức mạnh còn lại trong cơ thể yếu ớt để nói.

- Mày đừng nói nữa. Tao với mày còn phải mở công ty riêng cơ mà, còn phải cho cả thế giới này biết về đất nước Việt Nam bé nhỏ này cơ mà”- mình nói mà không chặn được dòng nước mắt trào ra.
- Tao xin lỗi mày nhiều. Có lẽ anh em mình sẽ có duyên ở kiếp khác. Tao vẫn chọn mày làm bạn, bạn thân nhất mà. Còn giờ tao phải kinh doanh một mình trước ở thế giới khác rồi. Mà tao nhờ mày việc cuối cùng, hãy viết tiếp những dòng entry cho blog, tao không muốn nó đóng. Hãy biến nó thành nơi của yêu thương. Hãy nói với mọi người là Minh này cám ơn sự quan tâm của mọi người.Mới 4 ngày nhưng đó là 4 ngày hạnh phúc nhất đời của Minh rồi. Mày nhớ nói với mọi người nhé, giúp tao lần nữa…

Cả nhà chìm trong tiếng khóc nức nở.
- Mẹ của con. Con phải xin lỗi mẹ nhiều nhất. Con đã sai, giờ mẹ phải ở lại. Con không kịp báo hiếu, con sẽ trả mẹ ở kiếp sau, mẹ nhé! Mẹ vẫn phải sống thật cố gắng,thật mạnh mẽ mẹ nhé. Con sẽ luôn cầu chúc cho mẹ từ một thế giới khác.
- Không, con không được nói nhảm. Con mẹ mệt rồi, nằm xuống đi con. Con trai sẽ mãi ở bên mẹ mà.
- Con muốn nhìn rõ cây hoa hướng dương kia lần cuối. Mọi người bê giúp con gần lại đây. Con muốn nhìn nó, nhìn thấy mọi người cười thật tươi được không?

- Em sẽ cười, mẹ sẽ cười thật nhiều, mọi người nữa, anh phải tiếp tục đi tiếp đi chứ.
- Minh ơi, tôi sẽ mang đến cay hướng dương cho ông. Nhưng ông phải ngắm nó vào ngày mai nữa nhé - Mình đứng dậy, bê cây hoa hướng dương vàng rộn ngoài hiên vào. Sao giờ mình thấy nó đẹp thế. Đặt bên Minh.
- Hãy ôm con nào, bác Phú nhé, con cảm ơn bác, rồi Thành, Ngọc và mẹ nào.
- Em sẽ ôm anh thật nhiều. Anh không được chối từ đâu. Anh phải sống tiếp cơ. Mắt Ngọc đã đỏ hoe.

Bác Phú, vừa nhẹ nhàng đến bên Minh, có lẽ bác cũng hiểu.
- Chúc chú nhóc của bác một chuyến đi vui vẻ.
- Con cám ơn Bác.

Rồi mình chạy lại, ôm chặt Minh. Thân thể gầy mòn của cậu. Tiếng đập yếu ớt trong lồng ngực. Mình không muốn sự thật này đến, quá sớm thế này.
Ngọc khóc nức lên, ôm chặt Minh, đặt lên gò má đã họp đi về bệnh tật cậu một nụ hôn nhẹ nhàng.
- Anh sống cơ, Minh ơi, em yêu anh nhiều mà, có phải anh cũng muốn nói thế. Ai sẽ giúp em lau khô nước mắt, ai sẽ làm em cười đây, Minh ơi. Em không muốn, em không muốn thế này đâu.
- Hãy để anh ôm mẹ nào.Vòng tay ấm áp của mẹ quàng chặt lấy Minh. - Con xin lỗi mẹ nhiều, nhưng mẹ nhớ là con trai yêu mẹ nhất trên đời này. Cám ơn mẹ của con…

Tiếng mẹ khóc nức lên, thảm thiết. Đầu Minh gục nhẹ nhàng trên tay mẹ. Bác Phú dò mạch Minh. Bác khóc.

10 giờ 47 phút ngày 27/7/2007, Minh trút hơi thở cuối cùng. Cậu cười khi ra đi.

Mình không biết viết sao nữa. Tất cả đang rối bời. Bất ngờ quá. Cậu bạn thân thiết nhất của mình đã ra đi. Cậu muốn mình viết cho mọi người những dòng cuối này. Mình không muốn, chỉ muốn Minh sẽ sống mãi thôi! Mình không viết gì được nữa. Minh đã ra đi rồi, đã đến một thế giới khác rồi. Có lẽ cậu đang mỉm cười trên cao. Những ngày cuối cùng này không vô ích. Mình chuyển lời của Minh nhé, cám ơn tất cả sự quan tâm. Minh chỉ muốn nói rằng, cuộc sống này là phép cộng của sự chia sẻ yêu thương. Hãy trân trọng cuộc sống.

Entry viết lúc 7 giờ 45 phút.
Chào mọi người

Trò chơi 7 ngày của a & e (St

  • May,29th,2009 at 12:40 PM

- Em thích anh!

- Biết


- Thế anh có thích em không ???

- Không rõ

- Mình chơi một trò chơi nhé!

- Trò gì?

- Trò chơi 7 ngày

- Luật chơi thế nào?

- Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.

- Thế thua thì sao?

- Vĩnh viễn biến mất!

I/

_“ Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!” “Tại sao?” “Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Nửa tiếng nữa sẽ sang.”

_“ Tối nay mình đi ăn kem nha!” “ Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “7h30”

11pm

“Ngủ ngon…xxx” “Sao không nhắn lại?” “Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Ừh thì ngủ ngon!”

Em : hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi.

Anh : chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày.

II/

_“Em đang đứng trước nhà anh.” “ Làm gì?” “ Mở cửa rồi sẽ biết.”

- Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?

- Mang thức ăn sáng cho anh.

- Ai nhờ thế?

- Không ai cả.

- Cứ để đấy!

- Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon.

- Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?

- Đi học

- Đi bằng gì?

- Bằng chân

- Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức

- Hì hì….

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “G9”

Em : hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt mày cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc.Vui!

Anh : con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh

III/

_“Em đang đứng trước nhà anh.” “Ừh”

_ Mua gì đấy?

_ Ăn đi rồi biết.

_ Đã ăn chưa?

_ Ai? Àh….chưa!

_ Ăn cùng đi

_ Hì hì…

_ Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!

_“ Tối nay lại ăn kem nhé!” “Sao ăn mãi thế?” “Em thích” “Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!” “Oh!”

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:15pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:30pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

00:00

- Alo

- Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…..

- Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?

- Vì em lo cho anh

- Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.

- Em xin lỗi!

Em : hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗ buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và a đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật.

Anh : điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ???Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.

IV/

_“Em đang đứng trước nhà anh.”

_ Vào đi!

_ Anh ăn đi!

_ Ừh!

_ Chở đi học nhé!

_ Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.

_ Ờ….

“Có muốn ăn kem không?” “ Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà”

“Ừh”

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!”

Em : hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh?

Anh : mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!

V/

“Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!” …..

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)

“Ngủ ngon em nhé!”…..

Em : cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.

Anh : hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.

VI/

“Em đang đứng trước nhà anh.”

- Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.

- Hì hì…..

- Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?

- Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!

- Ngày lặng ???

- Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.

- Để làm gì?

- Để nhận ra sự quan trọng của nhau.

- …..

- Thôi anh ăn sáng đi!

- Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?

- Hì hì….

- Đồ ngốc!

- Em ôm anh được không?

- Ờ…..

- Thế anh có cảm nhận được gì không?

- Không rõ….

- Chắc là chưa đủ

- Sao?

- Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.

- Ờ…..

11pm

“Ngủ ngon anh nhé….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x”

Em : hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không???

Anh : lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!

VII/

“ Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta” “ Gì thế” “ Sang đón em sẽ rõ.” “Tinh vi”

- Sao? Kế hoạch thế nào?

- Hì hì

- Đi xem phim nhé!

- Xem phim???

- Ừh!

- Tại sao lại xem phim?

- Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.

- Ờ…

- Ăn tối nhé!

- Ăn tối???

- Ở đâu?

- Nhà em

- Nhà em?

- Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò

- Thế có ăn được không đấy?

- Hì hì…. không chết đâu mà sợ

- Có ngon không ?

- Tạm được

- Thế là không ngon àh?

- Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.

- Ờ….Anh có thể…..

- Có thể gì chứ?

- Cầm tay em một lần được không ?

- Ờ ….

- Có cảm nhận được gì hay không?

- Không rõ

- Có thể trả lời khác đi được không?

- Không biết nữa

- Có thể ôm em một lần được không?

- Ờ…

- Có cảm nhận được gì hay không ?

- Uhm….

- Lại là không rõ đúng không?

- Ờ…

- Thôi trể rồi, anh về đi.

- Ờ….

“ Trò chơi kết thúc rồi đấy.” “Ừh” “Thế anh đã thích em chưa?” “ Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học” “ Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà” “ Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?” “ Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx” “ Ngủ ngon love….x” ♥

Bờ - lát -sờ siêu từm :]]

  • May,29th,2009 at 12:38 PM

-Buồn bẩm sinh, cô đơn thường trực, thỉnh thoảng sexy 1 cách rất trẻ con.

-Hãy để kẻ ngu lo hưởng thụ những gì hắn có, còn ta… cần tranh thủ vơ vét nhiều hơn.

-Đằng sau một avatar chân dài là một hàng dài invitations kiên nhẫn đứng chờ…. - Is it me?

-Sáng nhặt lá, chiều đá ống bơ, tối làm thơ… đêm thẫn thờ chờ trời sáng.

-Tự hào là hai bàn tay trắng lập nên… vô số nợ.

-Nếu một mai hai ta phải chết, anh nguyện người chết trước là em, trước mộ em, anh xin nói một điều, con bạn em anh sẽ yêu tử tế.

-Bản chất tốt nhưng dòng đời đưa đẩy. Thân phận nghèo nhưng ước vọng cao sang.

-Ánh sáng đi trước âm thanh, vì thế, con người ta trông có vẻ thông minh cho đến khi ta nghe họ phát biểu!

-Từng là vua một cõi rồi vì tình mà bi lụy cởi áo làm đạo sĩ. Sau cũng lụy vì tình mà thoát y hoàn tục. Hiện đang lưu lạc giang hồ tìm người yêu trong mộng với mong ước có con sau khi cưới, nuôi con khỏe, dạy con ngoan, gia đình văn hóa.

-Là 1 bầu trời tư cách. Là 1 tấm gương đáng học hỏi. Là một thanh niên yêu nước, thương dân. Là 1 cốc cafe ấm áp cho các em gái mới lớn ủ tay khi lạnh. Là một chàng trai trong mơ. Và là ước mơ của các em, chị gái ngây thơ.

-Hồi lớp mầm em yêu con bé hàng xóm học cùng lớp vì hai đứa hay mút kẹo chung và cùng… cởi truồng tắm mưa, nhưng lên lớp lá nó bỏ em vì em… thấp hơn nó.

-Giang hồ hiểm ác ko bằng mạng lag thất thường.

-Đang đi trên đường…bỗng thấy bất thường…úp mặt vào tường…lại thấy bình thường!!!

-Bước đến nhà em, bòng xế tà. Đứng chờ 5 phút bố em ra. Lơ thơ phía trước vài con chó. Lác đác đằng sau chổi lông gà.

-Mình đang già đi do phải suốt ngày căng thẳng nghĩ cách làm sao để trẻ lại .

-Ngồi trong toilet gào thét tên em.

-Tình yêu là vĩnh cửu. Và chỉ duy nhất 1 thứ được phép thay đổi…Đó là người yêu !!!

-Cần bán gấp nhà 3000m2, giá thương lương, tường chống đạn, nhiều phòng, an ninh tốt, có camera, công an tuần 24/24. Địa chỉ: Nhà tù bộ công an.

-Đứa nào ko đọc entry mới thì, thì….làm ơn đọc đi mà.

-Trời ko nắng, ngày ko mưa, râm ko có….Ngày củ chuối

-I am super man —-> cm trả lời : ơ mình vào nâầm bệnh viện thần kinh :))

-ư ư ư…..ứ ứ ứ…khà khà——> cm trả lời: táo bón à mày !!!

-Ngày nắng, đêm không mưa, chiều có bão.

-Thầm lặng bước vào mà lặng lẽ ra đi là bạn nợ tôi 1 lời chào lịch sự…(ko chào ko được )

-Tuyển nhân viên bảo tàng quân chủng phòng không, ko quân cần tuyển nam nhân viên yêu cầu cao 1m60 trờ lên, ngoại hình khá, sức khỏe tốt, nhanh nhẹn. Mô tả công việc: công việc đơn giản sáng 6h30 đẩy xe tăng, máy bay ra sân cho khách chụp hình, chiều 16h đẩy vào kho. Lương tháng 300$, ăn ở tự túc. Hạn nộp hồ sơ: tất cả các ngày trong tuần, kể cả đêm.

-Ta có thể cưỡng lại tất cả mọi thứ…trừ sự cám dỗ !!!

-Rượu bất khả ép, ép bất khả từ, thì….từ từ tao sẽ uống!

-Khôn 3 năm, dại 1 giờ…Thôi thì dại trước…khỏi chờ 3 năm

-Xin thề : tôi với anh kết nghĩa anh em , tuy không sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày , nhưng nguyện sống cùng ngày cùng tháng cùng năm.

- Định nghĩa mới về vợ : ” học dốt nói ngông , đi chơi lông bông , mồm thì khoác lác , mua sắm nát đời , mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý “

- Khi yêu nhau thì người ta thề sống chết có nhau , còn khi ghét nhau rồi thì người ta thường thề sẽ sống chết với nhau.

- Nghệ thuật che lấp sự bất tài cũng đòi hỏi không ít tài năng.

- Hài kịch sẽ chuyển sang bi kịch nếu không bán được vé.

-Đừng tự hào mình nghèo mà học giỏi…hãy tự hỏi sao giỏi mà vẫn nghèo.

Photo of the Day

  • April,15th,2009 at 12:12 PM

nhỏ và to…to và lớn…lớn và rất lớn…rất lớn và siêu lớn…siêu lớn và khổng lồ…khổng lồ và rất khổng lồ…rất khổng lồ và siêu khổng lồ…và…và…và…chết liền :|

nhỏ và to…to và lớn…lớn và rất lớn…rất lớn và siêu lớn…siêu lớn và khổng lồ…khổng lồ và rất khổng lồ…rất khổng lồ và siêu khổng lồ…và…và…và…chết liền :|

Photo of the Day

  • April,12th,2009 at 12:06 PM

ý nghĩa của ảnh này là j` nhỉ, thật dễ mà cũng thật khó giải thik :-s
ta sẽ đặt tên ảnh này là : Khi thiên thần hiến máu nhân đạo…

ý nghĩa của ảnh này là j` nhỉ, thật dễ mà cũng thật khó giải thik :-s
ta sẽ đặt tên ảnh này là : Khi thiên thần hiến máu nhân đạo…

Photo of the Day

  • April,10th,2009 at 6:51 PM

đẹp đẹp :-j

đẹp đẹp :-j

Photo of the Day

  • April,9th,2009 at 6:05 PM

^^.quán cafe fải có fog cách.
mìh sẽ học tập !

^^.quán cafe fải có fog cách.

mìh sẽ học tập !

Tân Tây Du Kí ^^

  • April,6th,2009 at 10:47 PM

ishine:

Lại nói Đường Tam Tạng phụng mệnh Quan Âm Bồ Tát và Đường Thái Tông đến Thiên Trúc thỉnh bộ Đại Thừa Phật Pháp Tam Tạng chân kinh về Đại Đường phổ độ chúng sinh.
Từ ngày ra đi đến nay đã được một tháng, hiện trước mặt ông chính là Ngũ Hanh Sơn, một địa điểm du lịch nổi tiếng.
Nhìn ngọn núi cao sừng sững, Đường Tam Tạng chặc lưỡi:
- Hic, giá mà trước đừng tiết kiệm học luôn khóa leo núi có phải tốt hơn không?
Chợt ông nghe tiếng huyên náo bên trái, Đường Tam Tạng vội vàng xách dép chạy sang bên cạnh nghe ngóng.
Đập vào mắt ông là một tấm biển lớn:
- Triển lãm khỉ bị núi đè mấy trăm năm không chết.
- Giá vé người lớn: 20 lượng.
- Trẻ em từ 12 đến 18 tuổi: tính 75 %
- Dưới 12 tuổi: Tính 50 %
- Mua mười vé tặng một vé
Ký tên: Thổ Địa.
Phía bên trong, một ông già ngồi rung đùi vuốt râu, Đường Tam Tạng lại gần hỏi:
- Tôi là người tu hành, có thể free một lần không?
- Không được, thế thì chúng tôi ăn cám à, ông tham thế?
Đường Tam Tạng toan bỏ đi thì nghe tiếng la choi ***i ở đằng sau:
- Ông có phải Đường Tam Tạng, hòa thượng từ Đại Đường đến Tây Thiên Thỉnh Kinh không?
- Chính là bần tăng.
- Thật không đấy? Thời buổi hàng giả nhiều thế này, ông có gì chứng minh không?
Đường Tam Tạng tự ái nói:
- Có giấy chứng nhận do đích thân hoàng thượng ký đây.
Dứt lời, tờ giấy bay vụt khỏi tay ông, Đường Tam Tạng kêu oai oái:
- Cướp giật, cướp giật, bà con ơi, cướp giật.
Thổ địa vỗ vai:
- Ông anh yên chí đi.
- Tôi đầu trọc làm gì có chí mà yên.
- Thì yên tâm đi, con khỉ đấy nó giở trò giật đồ của khách là chuyện thường ấy mà, tí nữa nó trả ngay.
- Khỉ gì mà láo như con cáo, hừ, tại sao lại bị đè ở đây?
- Nó vốn là Tề Thiên Đại Thánh trên trời, phạm tội đại náo thiên cung nên bị Phật Tổ Như Lai phạt nhốt dưới Ngũ Hành Sơn đã năm trăm năm này.
- Trời ơi, năm trăm năm nay rồi? - Đường Tam Tạng kêu lên - chết rồi, thế thì nó bẩn khiếp, nếu để nó cầm thì còn gì là công văn của ta nữa.
Nói rồi Đường Tam Tạng chạy vụt vào bên trong.
Thổ Địa chạy theo la oai oái:
- Ngươi còn chưa mua vé, đứng lại, định xù hả?
Đường Tam Tạng vào bên trong quả nhiên thấy một con khỉ mình đầy lông lá đang bị đè dưới chân núi.
Vừa thấy Đường Tam Tạng, nó kêu lên:
- Sư phụ, mau cứu đệ tử.
- Ê đừng thấy người sang bắt quàng làm họ nhé, ai sư đồ gì với ngươi.
- Con là Tôn Ngộ Không, năm trăm năm trước Phật Tổ Như Lai đã nói năm trăm năm sau sẽ có một vị hòa thượng từ đông thổ đại đường đến Tây Thiên Thỉnh Kinh đi qua đây, nếu con chịu làm đồ đệ của người thì sẽ giải thoát con khỏi Ngũ Hanh Sơn, cái này ghi rõ trong hợp đồng rồi, sư phụ không xù được đâu.
- Thì ra là thế? Nhưng ta làm sao cứu mi?
- Phật Tổ Như Lai đặt password phá núi là bài niệm kinh của Kim Thiền Tử, sư phụ là hậu thân của Kim Thiền Tử, chỉ cần sư phụ đọc một bài kinh thì con sẽ được giải thoát.
- Đọc xong nhớ trả tiền công cho ta nhé. - Đường Tam Tạng làu bàu rồi ngồi xuống tụng kinh.
Quả nhiên một lúc sau, ngọn núi rung rinh rồi nổ tan tành.
Thổ địa chạy vào thấy Tôn Ngộ Không được giải thoát thì giậm chân kêu lên:
- Thôi thế là toi rồi, ngươi đạp đổ nồi cơm của ta rồi.

Cố là đc( hy vọng vậy)

  • April,6th,2009 at 10:38 PM

bắt đầu viết đây.nhìn này.chuẩn bị rồi đấy.sắp đây này

sẵn sàg chưa nhỉ , bắt đầu viết đây ..

viết đấy, viết thật đây :

hừm… viết nhá. thôi k đùa nữa, viết đây

lằng nhằng mãi, thôi được rồi quyết tâm lần này sẽ viết thật.

bắt đầu…

Hôm nay…ừmh..

Hôm nay…ừmh..

Hôm nay..cũng giống mọi ngày.

Hết!
Mk, văn của mình có thế thôi, tao thông cảm cho mình nhé >:(

Trong con mắt du khách nước ngoài, điện thoại di động vẫn là một cái mới ở Việt Nam, bên cạnh những nét truyền thống như nón lá, áo dài…
Một phụ nữ Việt Nam gọi điện thoại, theo tác giảJ Catlett, nón lá tượng trưng cho truyền thống, trong khi di động là cái mới. Phương tiện liên lạc này đã trở nên phổ biến một cách nhanh chóng và người Việt dùng ở khắp mọi nơi. Bức ảnh của tác giảShanghaiadventurescho thấy điện thoại di động ở Việt Nam phổ biến đến mức nào. Trong hình, một người phụ nữ miền biển dáng tất bật đang gọi điện. Một cậu bé đang nghịch chiếc di động. Ảnh:Gilmarcil. Một người phụ nữ dừng lại nghe điện thoại trong cái lạnh bất ngờ tại TP HCM. Ảnh của tác giảAC. Những hình ảnh này xuất hiện hầu như trên khắp các bức tường ở Hà Nội, TP HCM. Tuy nhiên, người chụp lại lầm tưởng đây là số điện thoại của các hãng taxi quảng cáo. lboogiechụp một bức tường với rất nhiều số điện thoại khoan cắt bê tông ở Sài Gòn. Một phụ nữ dân tộc Dao tại Sapa đang gọi điện. Bức ảnh của tác giảGlenn Phillipschụp tháng 10/2007. Quảng cáo di động trên sông nước miền Tây. Ảnh:Tvossphotography. Tại Việt Nam, giới trẻ là lứa tuổi dùng di động nhiều nhất, cùng với đồ hiệu, xe tay ga… Ảnh của tác giảHeneganov. Đây là một loạt hình ảnh mang tên “Vespa Scooter Girl” được chụp tại Hà Nội. Tiếp tục là một bức ảnh của tác giảJ Catlett, cô gái gọi điện bên hiên nhà cổ ở Hà Nội. Bức ảnh của thành viên mạng Vorldwide.projects, một người phụ nữ đang dừng xe đạp gọi điện bên cầu Long Biên. Ảnh chụp tháng 3/2009. Với tiêu đề “cũ và mới”, bức ảnh chụp một cô gái bán hàng gốm đang nhắn tin trên điện thoại. Ảnh:27ray. Một người đàn ông lái xe ôm ở Bắc Kạn đang chụp ảnh vị khách Tây. Ảnh:Ico Nico. Nhà thuốc kiêm đại lý thẻ cào. Ảnh:Noodlepie. Nữ sinh tại Huế với áo dài, chiếc di động giữa cái nóng miền Trung. Một cửa hàng điện thoại tại Hà Nội, ảnh của tác giảMattpowelluk. Điện thoại di động trên tay, và những chiếc cột điện thoại thẻ công cộng phổ biến tại các thành phố lớn. Ảnh:Ashsaunders. Hai thiếu nữ chụp ảnh bằng chiếc di động trước nhà thời Đức Bà, TP HCM. Ảnh:Getty. Còn đây là hình ảnh trận lụt tháng 10 năm ngoái tại Hà Nội, người đàn ông này đang cố dắt chiếc xe chết máy qua đường phố ngập. Điện thoại ngậm trên miệng. Ảnh:Reuters.

Chi tiết


1. Uống Cafe:

- Sài Gòn: uống cafe nhiều đá vào buổi sáng trước khi đi làm

- Hà Nội: thường uống cafe khi đi chơi vào buổi tối trước khi đi ngủ

2. Thư giãn:

- Hà Nội: gội đầu, thư giãn

- Sài Gòn: hớt tóc thanh nữ

Thực ra vào đó thì như nhau

IPB Image

3. Sinh viên và Cave:

- Sài Gòn: nhiều sinh viên trông giống như cave

- Hà Nội: nhiều cave trông như sinh viên

4. Uống rượu:

- Sài Gòn: Rượu phải uống cùng nước đá và vài lát chanh

- Hà Nội: Bắc Cạn và không được giảm xóc

5. Nói về ngu:

- Hà Nội: ngu hết phần của chó

- Sài Gòn: ngu như heo

6. Phát triển dự án:

- Hà Nội: Chú là con ai đấy?

- Sài Gòn: Mang bản kế hoạch đến đây, cùng bàn nhé!

7. Phong cách sống:

- Hà Nội: Ban ngày bồ bịch, đêm về với u nó

- Sài Gòn: Ban ngày ở với vợ, ban đêm đi nhậu với chiến hữu

8. Uống bia:

- Hà Nội: Chai bia được rót quay vòng qua nhiều cốc

- Sài Gòn: Chai ai người ấy uống

9. Về hoa quả:

- Hà Nội gọi là quả táo

- Sài Gòn gọi là trái bom

10. Yêu và bỏ:

- Gái Sài Gòn: dễ yêu, dễ bỏ

- Gái Hà Nội: dễ yêu, khó bỏ

part 2 :

1. Cafe:

- Cafe Sài Gòn là những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus

- Cafe Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn

- Sài Gòn: ít Cafe + ít sữa + đá + đá + đá +…+ đá = 1 ly cafe sữa đá, xong cafe có một ấm trà to tướng… chan vào cafe uống, hết lại có thêm (không cần xin)

- Hà Nội: Cafe + sữa + 2 cục đá = cốc nâu đá, xin mỏi miệng được cốc nước lọc

2. Ăn trưa:

- Cơm trưa Sài Gòn với tô canh khổ qua hai ngàn rưởi

- Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền

3. Gọi điện ngoài đường:

- Ở Sài Gòn, bạn hãy dừng xe - dắt lên vỉa hè - quay ngược đầu xe - nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió

- Ở Hà Nội, bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua lại để nói chuyện điện thoại - cho cả thế giới biết bạn là ai.

4. Cảm ơn:

- Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy co receptionist cúi gập người chào bạn

- Ở Hà Nội, bạn xúc động sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn

5. Cơn mưa:

- Mưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn - đỏng đảnh nhưng mau quên

- Mưa Hà Nội giống tính cách của các cô gái Hà Nội - âm ỉ và dai dẳng

6. Ăn mặc:

- Ở Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex

- Ở Sài Gòn, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ

7. Xe máy:

- Ở Sài Gòn, họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh

- Ở Hà Nội, họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ

8. Giao thông:

- Ở Sài Gòn, bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái - nhưng chớ có đi vào phần đường của xe hơi

- Ở Hà Nội, bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi - nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý

- Ở Hà Nội, đèn đỏ không được rẽ phải

- Ở Sài Gòn, đèn đỏ có khi còn được quẹo trái

9. Trà đá:

- Ở Hà Nội, một cốc trà đá của mấy bà hàng nước giá ít nhất là một nghìn đồng

- Ở Sài Gòn, cốc trà đá đó có thể pha ra làm bốn ly nhưng miễn phí

10. Ăn phở:

- Tô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt lên một chiếc đĩa

- Bát phở gà Hà Nội được khuyến mại với ngón tay cái của con bé bưng bê

Photo of the Day

  • April,2nd,2009 at 7:42 PM

đánh đến đâu bốc mùi đến đó hi hi

đánh đến đâu bốc mùi đến đó hi hi

Photo of the Day

  • April,2nd,2009 at 7:32 PM

like,like,like,like blah…blah…
hú hú hú ..

like,like,like,like blah…blah…

hú hú hú ..

Photo of the Day

  • April,2nd,2009 at 12:19 PM

nhìn quả tóc nhuộm khủng chưa
ai thik vãi cái j` thì vãi ^^
tớ thì vãi sạch :-j

nhìn quả tóc nhuộm khủng chưa

ai thik vãi cái j` thì vãi ^^

tớ thì vãi sạch :-j

Profile

Bãi rác công cộng !
Có thể bạn không cao nhưg người khác vẫn fải cúi nhìn. hị hị :(
About You

Ahoy

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetuer adipiscing elit. Aliquam nisi lorem, pulvinar id, commodo feugiat, vehicula et, mauris. Aliquam mattis porta urna. Maecenas dui neque, rhoncus sed, vehicula vitae, auctor at, nisi. Aenean id massa ut lacus molestie porta. Curabitur sit amet quam id libero suscipit venenatis.

Donec placerat mauris commodo dolor. Nulla tincidunt. Nulla vitae augue. Suspendisse ac pede. Cras tincidunt pretium felis. Cum sociis natoque penatibus et magnis dis parturient montes, nascetur ridiculus mus. Pellentesque porttitor mi id felis. Maecenas nec augue. Praesent a quam pretium leo congue accumsan.

Links